Bức tranh quả tim


Nguyễn Vững

Nguyễn Vững

Tôi không thể nào diễn tả tình cảm của Tim với người khuyết tật cũng như tình cảm của người khuyết tật đối với  Tim. Đau ốm là chuyện bình thường của Nhà May Mắn. Nhất nhất bất cứ chuyện gì cũng kêu Tim. Bệnh nhân gặp khó khăn cũng Tim, các em bị sốt cũng Tim, đêm hôm đi cấp cứu cũng Tim. Khi các em nằm viện, Tim lui tới săn sóc như người nhà, làm sao các em không thương Tim cho được.

Không một hàng rào cản, không một ngăn cách, Tim cũng là thành viên Nhà May Mắn, cũng có cùng tiêu chuẩn với các đối tượng khác trong Nhà May Mắn.

Gọi cùng là thành viên, cùng có tiêu chuẩn như các người khác trong Nhà May Mắn nhưng quả tim của Tim là quả tim khác. Quả tim có một nhịp đập, một rung động khác người khác. Khi Tim ngồi làm việc, đăm chiêu suy nghĩ để tìm cách xây dựng Nhà May Mắn thì tôi thấy Tim là người ngoại quốc, có tầm nhìn, tầm suy nghĩ lạ lùng nếu không muốn nói là thông thái, Tim có cái gì như vượt ra khỏi con người bình thường, những lúc ấy tôi không dám làm phiền Tim. Nhưng khi Tim sinh hoạt cùng anh chị em thì tôi lại thấy Tim như một người Việt Nam, thích ngồi chòm hỏm, thích nghe chuyện hài hước, thích sống theo kiểu Việt Nam lè phè, không giờ giấc.

Tim hay tổ chức các buổi ăn uống, ca hát họp mặt, phát quà, lì xì vào các dịp Giáng Sinh, Tết Tây, Tết Ta.

Mỗi khi có chuyến đi ra nước ngoài, trước giờ lên đường thành viên ra ngoài cổng ngồi hai bên con hẻm để tiển Tim lên đường. Tim ân cần nhắn nhủ bắt tay từng thành viên. Tất cả im lặng nhìn Tim. Tôi nhìn vào đôi mắt mọi người, ai cũng buồn buồn dù chỉ là chia tay trong một thời gian ngắn ngủi. Khi Tim bắt tay tôi, Tim chỉ nói «Anh Vững coi nhà giùm Tim.» Chỉ nghe mấy chữ này là tôi rớt nước mắt. Vì tình cảm của Tim và anh chị em ở đây đã in sâu đậm tận đáy lòng nên mỗi khi Tim đi xa ai cũng bùi ngùi.

Tận đáy lòng của mỗi người, ai cũng biết họ có một cái gì rất quý mà không phải ai cũng có thể có. Họ hiểu con người này tuy ở rất gần họ nhưng cũng rất xa họ. Họ hiểu không có cái gì có thể chắc chắn trên cõi đời này. Họ quý từng giây phút được ở với nhau.

Có một hôm có hai mẹ con quê ở Bến Tre lên thành phố. Họ xuống bến xe xa cảng Miền Tây nhờ xe ôm đưa đến Nhà May Mắn. Buổi sáng mở cửa ra, tôi thấy họ ngồi trước cổng. Tôi hỏi họ đến đây có việc gì. Bà mẹ nói: «Tôi bị đau tim từ lâu, chạy chữa hết tiền, nợ nần chồng chất, hôm nay tôi lên viện Tim khám, chú xe ôm vô tình chở tôi đến Nhà May Mắn của cô Tim.» Tôi nhìn cô bé gầy ốm hơi thở mệt mỏi, tôi đưa cô vào phòng lạnh nghỉ, hai giờ chiều Tim đi làm việc ở Trung Tâm Chắp Cánh, tôi báo lại cho Tim nghe. Tim bước vào hỏi thăm và hỏi tên cô. Cô tên Hạnh. Tim coi hồ sơ và báo cho cô Dung y tế lo liền cho cô Hạnh. Người ta đã đến đây thì mình phải giúp, hai mẹ con oà lên khóc vì xúc động, vừa mừng vì có ân nhân cứu mình. Y tế cho đi khám và hẹn ngày mổ. Số tiền mổ lên đến 3000 US. Ca mổ thành công, cô xuất viện khỏe mạnh và viết một lá thư gửi cho Tim. Tôi đọc lá thư, cô nói lên tình cảm Tim đã giành cho mình.

Vào mùa Xuân 2009 có một Việt kiều Canada về thăm quê hương và đến Nhà May Mắn tìm hiểu việc làm của Tim, tôi ngồi kể cho cô ấy nghe. Cô ủng hộ một số tiền rồi chia tay. Vài hôm sau cô quay lại lúc sáng sớm, cô kể khi đi Vũng Tàu, cô có gặp cô ăn xin tên Diễm ốm yếu, chân bên phải sưng to. Chống cây gậy bốn chân la lết ở bãi biển, cô thấy vậy hỏi thăm. Cô Diễm không nhà sống nghề ăn xin vỉa hè, cô Việt kiều thấy cô Diễm đau đớn nên có giúp ít tiền mua thuốc men. Cô nói với tôi có cách nào giúp cô Diễm vào Nhà May Mắn, tôi xin cô viết vài chữ và ghi số điện thoại để liên lạc, tôi gửi cho Tim. Vài hôm sau chiếc xe ôm chở cô Diễm từ Vũng Tàu về Nhà May Mắn. Tim đã nhận lời và chữa bệnh cho cô Diễm. Cô Việt kiều nghe tin quay lại Nhà May Mắn một lần nữa ủng hộ thêm một số tiền. Từ đó cô tạm biệt và trở về Canada.

Đó là câu chuyện những người qua đường được Tim giúp. Tim giúp không biết bao nhiêu người như vậy. Hiện giờ hàng tháng Tim hổ trợ tài chánh cho một trại mồ côi 40 em ở Bảo Lộc.

Các thiện nguyện viên nước ngoài về giúp Nhà May Mắn cũng nhiều. Thầy dạy vi tính từ Mỹ về, quyết tâm dạy giúp các em một, hai năm.

Cô Mai Linh, Việt kiều, giúp tập vật lý trị liệu. Một thiện nguyện viên người Úc 64 tuổi, tuy ông chỉ giúp một thời gian ngắn nhưng tôi thấy được tấm lòng của ông khi ông bồng ẳm các em liệt tứ chi đi tắm.

Trong thời gian qua, có rất nhiều người đến tìm hiểu mô hình làm việc của Tim để làm từ thiện. Tôi cứ suy nghĩ hoài, người ta có thể có nhiều phương tiện hơn Tim, trong nháy mắt người ta có thể xây được trường học quy mô, mời thầy danh tiếng về dạy, xây trung tâm huấn nghệ cao cấp với phương tiện hiện đại nhưng rồi đào đâu ra một quả tim thức đêm thức khuya với các em, một quả tim bà mẹ bình dị ngồi nghe con cái thủ thỉ, họ đào đâu ra 17 năm tình nghĩa, 17 năm với hình ảnh cô gái 20 tuổi trẻ trung đầy lý tưởng, đầy quyết tâm, đầy sáng tạo, lại thêm đây là một cô gái Thụy Sĩ xinh đẹp biết nói tiếng Việt!

Biết nói tiếng Việt, lại là tiếng Việt chuẩn, sáng tạo, có khi cô còn sửa lỗi cho các em nói sai. Một người khuyết tật, kém may mắn, không biết chữ nhiều như tôi, lắm lúc tôi cảm nhận sao tôi được may mắn như thế này, được nói tiếng Việt với Tim, khi nói tôi không e dè một chút nào, không sợ Tim sẽ không hiểu.

Tôi nghĩ phải thiên tài mới học và nói được tiếng Việt như Tim. Không có một mô hình nào có thể bắt chước được mô hình của Nhà May Mắn. Tôi chỉ cảm nhận có một cái gì rất thiêng liêng trong mô hình này, quá nhiều yếu tố từ tâm lý, tinh thần, vật chất, tình cảm gộp lại nên nó như một đơn vị keo sơn dính chặt. Dù bất cứ một cố gắng của tổ chức từ thiện nào cũng đáng được hổ trợ để giúp cho người kém may mắn nhưng tôi chỉ mong tổ chức nào cũng có một tâm hồn như tâm hồn cô Tim. Tâm hồn đó sẽ là chìa khóa thành công cho các công việc họ làm.

Mười bảy năm qua cô họa sĩ Aline đến Việt Nam chỉ vẽ được một bức tranh mà chưa có họa sĩ nào vẽ được. Người rồi thì cũng mất, của rồi thì cũng mất nhưng bức tranh vẫn còn tồn tại hôm nay và mãi mãi trong lòng những người đã từng quen biết Tim:

Mười bảy năm sau, một bức tranh
Muôn màu muôn sắc tuổi ngày xanh
Vẽ bằng mồ hôi và công sức
Thanh xuân trở gót cuốn theo đời
Dù tháng năm trôi qua mãi mãi
Tim tranh đậm nét thế gian truyền

Nguyễn Vững


Cám Ơn Những Tấm Lòng!


Ngọc Lâm

Ngọc Lâm

Một lời cảm ơn làm sao hết
Những ân tình đã được sẻ chia
Cảm ơn những tấm lòng nhân nghĩa
Mang tình thương xoa dịu khổ đau

Khi nhìn thấy những người bất hạnh
Chẳng tình thâm huyết thống thế mà
Lòng đau xót như tình thân vậy
Vỏn vẹn trong hai chữ “đồng bào”

Cảm ơn những tấm lòng cao cả
Tâm nhân từ chẳng ngại khó khăn
Dù xa xôi vẫn luôn lo lắng
Đem niềm tin che lấp buồn đau.

Cảm ơn những vòng tay rộng mở
Tuổi đời hai thứ tóc không màng
Suốt ngày đêm vẫn lo quyên góp
Mong tình thương chắp cánh ước mơ.

Cảm ơn những tấm lòng nhiệt huyết
Vì tình thương chẳng tiếc công mình
Chân tình ấy xin suốt đời ghi nhớ
Tuyết sương mưa nắng chẳng phai mờ…

Ngọc Lâm.